CUỘC THI VIẾT VỀ “NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG”
THÔNG TIN DỰ THI:
Họ và tên: Tòng Thị Quỳnh Như.
Lớp: 7B2
Trường: PTDTBT TH&THCS Na Son, xã Na Son, tỉnh Điện Biên
Số điện thoại: 0342832685
Nhân vật trong tác phẩm: Cô giáo Quàng Thị Thanh – Giáo viên dạy môn Ngữ văn.
TÁC PHẨM DỰ THI
- Thể loại: Tản văn.
- Đề tài: Những kỉ niệm, những ấn tượng, tình cảm gắn bó sâu sắc đối với ngôi trường.
NƠI MÂY NGỦ TRÊN ĐỈNH ĐỒI NA SON
Tản văn của Tòng Thị Quỳnh Như
Nếu ai đó hỏi em, nơi nào trên thế gian này là chốn bình yên và thân thương nhất, em sẽ không ngần ngại chỉ tay về phía những triền đồi của Na Son, nơi có ngôi trường của em, PTDTBT TH&THCS Na Son. Mái trường bán trú ấy không chỉ là nơi em học chữ, mà còn là "ngôi nhà thứ hai" chứa đựng trọn vẹn tuổi thơ và những xúc cảm đầu đời của một cô bé miền núi như em.
Ấn tượng đầu tiên về Na Son luôn là không gian mênh mông và khoáng đạt. Trường em tựa lưng vào núi, mỗi sớm mai thức dậy, khung cảnh đầu tiên đập vào mắt chúng em là những làn sương mỏng quấn quýt bên mái ngói đỏ tươi. Tiếng gà gáy, tiếng suối reo từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng trống báo thức của thầy cô, tạo nên bản hòa ca mộc mạc, đậm chất núi rừng Tây Bắc. Khuôn viên trường không rộng lớn, nhưng đủ chỗ cho những hàng cây xanh mát, những bồn hoa khoe sắc do chính tay chúng em chăm sóc, và cả những thảm cỏ non nơi chúng em thường quây quần tâm sự.
Cuộc sống bán trú đã gắn kết chúng em lại bằng sợi dây vô hình mà bền chặt. Chúng em cùng nhau gấp chăn màn mỗi sáng, cùng nhau bên mâm cơm đơn giản mà ấm áp, cùng nhau học bài dưới ánh đèn khuya trong phòng tự học. Ngôi trường này dạy em về kiến thức, nhưng quan trọng hơn, nó dạy em về
tình người. Tình bạn, tình thầy trò ở đây không chỉ là những bài học trên lớp, mà là sự sẻ chia từng chiếc áo ấm, từng viên thuốc cảm, từng câu chuyện cười để xua đi nỗi nhớ nhà.
Trong những kỷ niệm sâu sắc về mái trường, hình ảnh Cô giáo Quàng Thị Thanh luôn hiện lên rõ nét. Cô là người đã dạy em môn Ngữ văn năm lớp Sáu, và giờ đây vẫn tiếp tục dẫn dắt chúng em đi vào thế giới của ngôn từ. Cô Thanh không chỉ dạy em cách đặt dấu phẩy hay phân tích một câu thơ, cô dạy em cách
cảm nhận và
yêu thương.
Em nhớ mãi bài giảng về những vần thơ nói về quê hương. Cô đã không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà dùng chính giọng nói nhẹ nhàng, trìu mến của mình để dẫn dắt chúng em về với những cánh đồng, những ngọn núi quen thuộc. Cô nói, "Văn học là con đường ngắn nhất đi vào trái tim. Các em hãy dùng chính cuộc sống, chính tình yêu với Na Son này để viết nên câu văn của mình." Nhờ cô, em mới nhận ra, chiếc cầu tre lắc lẻo, mái nhà sàn đơn sơ hay làn khói bếp bốc lên từ khu bán trú đều là những chất liệu văn học quý giá nhất.
Mái trường Na Son, dưới sự dìu dắt của những người thầy, người cô tận tụy như cô Thanh, đã trở thành nơi hun đúc nhân cách và ước mơ. Nơi đây dạy em không chỉ là con số, niên đại, hay từ ngữ, mà là sự kiên trì của người dân vùng cao, là lòng hiếu thảo, là ý chí vượt khó để vươn lên. Mỗi viên gạch, mỗi bức tường rêu phong, đều đã thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả những tiếng cười trong trẻo của chúng em.
Giờ đây, dù đã là học sinh lớp Bảy, tình cảm của em dành cho mái trường chỉ ngày càng sâu đậm hơn. Nó là niềm tự hào khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đỉnh đồi, là sự biết ơn khi nhận được sự chăm sóc từ thầy cô, và là tình yêu vĩnh cửu với mảnh đất đã nuôi dưỡng tâm hồn em. Na Son không chỉ là một ngôi trường, đó là
Ký ức, là
Mùa xuân không bao giờ phai nhạt trong tim em.
Em xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến tất cả thầy cô giáo trường PTDTBT TH&THCS Na Son, đặc biệt là Cô giáo Quàng Thị Thanh, người đã dạy em cách dùng ngôn từ để yêu thương và trân trọng cuộc đời này.